I’m singing my blue ~
(Source: kst-hp)
. Khi một người chỉ cần không muốn nữa thì cái gì cũng có thể vứt lại được.
. Thời gian che phủ đôi mắt, bắt em đoán. Chỉ có thể ngóng chờ anh trong kí ức. Thế gian cứ hoang vu như thế. Sâu lắng và tĩnh mịch khôn lường. Nếu như anh không ở bên em. Em cứ nhớ anh như vậy.
. Cuộc sống ở đâu cũng như nhau. Hoa lệ, ngắn ngủi. Phồn vinh, hoang vắng.
. Chúng ta cần phải có nguyện vọng cả đời đối với một người, khó khăn biết bao. Đàn ông ích kỷ quá nhiều, đàn ông ấm áp quá ít. Chúng ta không thể tìm được sự an toàn vĩnh hằng trong quan hệ với con người, từ lâu đã vậy.
. Sau khi chúng ta chia tay, em sẽ dần dần, dần dần, quên sạch gương mặt anh. Không thể nhớ nổi. Quên mất gương mặt ở bên cạnh mình. Một gương mặt đã từng ngắm lâu như thế trong bóng tối. Cứ ngỡ còn nhớ tới, không ngờ đã quên. Không ngừng tiêu mòn, rút lui, mãi cho đến khi hoá thành hư không. Anh phải quay về cuộc sống của anh. Em phải đối mặt với sự trĩu nặng chân thành và không tài nào tiêu hoá nổi của em. Ngại gì chúng chỉ là những kí ức.
. Không phải. Em yêu vô cùng quyết đoán và nhanh chóng. Vì em biết rõ mình cần cái gì. Nhưng lúc chia tay cũng vậy. Vì em cũng biết mình cần cái gì. Cô nói, Khi yêu, anh phải tin tưởng nó. Khi chia tay, anh phải tin vào chính mình.
. Em không phải là một du khách. Em chỉ là một người đang đi. Cứ đi mãi. Tới nơi đâu cũng có thể là nhà. Nơi đâu cũng không phải là nhà. Có lẽ mỗi một chúng ta đều chỉ là một ngôi sao băng qua trái đất. Một quỹ đạo cô độc khó có thể thay đổi. Hết vòng luân hồi này tới vòng luân hồi khác. Hết vòng này tới vòng khác…
"(via bestormie)
开始:爱 Beginning: Love
结束: 痛 Ending: Hurt
(Source: zhongwengif, via vakhitrobui)
—- CHIA TAY —-Tác giả: Hoàng Uyên Đinh
Nguồn: vanhoc.xitrum.net
Biển.
- Mình chia tay thôi anh - cô lên tiếng. Không lên giọng xuống giọng, không rào trước đón sau, giống như cô định nói: “Mình về thôi anh” nhưng lại dùng sai từ.
Anh cười. Uể oải đứng dậy.
- Ừ, cũng tối rồi. Để anh đưa em về.
- Không - cô lắc đầu, mắt vẫn nhìn xa xăm ra biển - ý em muốn nói chia tay nghĩa là hết rồi. Mọi chuyện giữa anh và em nên chấm dứt ở đây.
Anh hơi sững lại, vẻ khó hiểu nhưng ngay lập tức đã bật cười, anh nghĩ chắc cô đang hờn dỗi chuyện gì.
- Em đang giận à? - anh kè sát vào tai cô và cố tình nói thật nhỏ giọng. Cô thoáng rùn mình. Anh có một chất giọng rất đặc biệt, nhất là mỗi khi thì thầm, nghe quyến rũ lạ. Cô quay lại nhìn anh, cố mĩm cười thật bình thường, mắt mở to không chớp, cô cần giữ cho tâm hồn mình tĩnh lặng. Cô không muốn anh đọc được điều gì trong đôi mắt cô.
- Anh biết, em chưa bao giờ giận anh. Trước đã như thế, bây giờ vẫn vậy. Chỉ là, em cảm thấy mệt mỏi lắm. Em không muốn tiếp tục nữa. Thế thôi.
Nụ cười trên môi anh tắt hẳn. Anh mím môi, thoáng chút bối rối.
- Cô ấy… ừm… nói gì với em à?
- Không gì cả.
- Thế sao em… muốn chia tay?
Cô thở dài, nhìn thật sâu vào mắt anh. Anh không hiểu ý cô hay giả vờ không hiểu. Trò chơi này đã kéo dài rất lâu rồi. Cô thì muốn có kết quả nhưng anh lại không chịu kết thúc. Anh thoả mãn đứng giữa tình yêu của hai người con gái. Anh không mất gì, ngược lại, anh được rất nhiều. Lần đầu tiên, cô thấy thắc mắc: “Có phải là ích kỷ không khi anh hành động như vậy?”.
- Hay là em… không còn yêu anh nữa? - anh hỏi khi thấy cô im lặng.
Cô thấy xót xa. Yêu? Chính cô cũng không biết mình có yêu anh không. Cô đã đi bên anh suốt năm năm qua, không hy vọng điều gì. Cô hạnh phúc với những gì mình có. Cô đơn giản chấp nhận vị trí của mình mà không một lần suy xét nó có đúng là dành cho cô không.
- Em… thật… không còn yêu anh sao? - giọng anh có vẻ run run. Đôi mắt đã ươn ướt.
Cô luôn bất ngờ trước những phút yếu đuối của anh, mặc dù biết nó sẽ tới. Có lẽ, cô vẫn chưa chấp nhận được những điều hoàn toàn trái ngược cùng tồn tại trong con người anh. Một vẻ ngoài vững vàng rắn rỏi đi chung với một tâm hồn nhạy cảm mong manh. Nghĩ buồn cười. Chính anh cũng không biết tại sao mình lại như thế, vậy mà cô lại hiểu. Cuộc sống bôn ba tự lập từ nhỏ đã tôi luyện anh thành một người đầy bản lĩnh nhưng tình cảm đổ vỡ trong gia đình đã khiến anh yếu đuối đến không ngờ. Cô yêu anh có lẽ một phần là vì vậy. Bởi cái chất cứng cỏi trong anh cho cô cảm giác an toàn và được chở che; còn cái yếu đuối kia thoả mãn sự tự ái và kiêu hãnh rằng cô không là người con gái bình thường như bao người khác.
- Em yêu anh. Anh luôn biết điều đó - cô nói thật nhẹ nhàng và từ tốn. Điều đó đúng. Đúng như đơn giản một với một là hai vậy.
- Thế sao em lại nói chia tay?
- Yêu thì không được quyền nói tiếng chia tay sao?
- Không. Em yêu anh. Anh yêu em. Vậy tại sao phải chia tay cơ chứ?
- Bởi vì ngoài anh và em, còn có cô ấy.
- Cô ấy không là gì hết. - anh hơi cao giọng - Anh không có tình cảm gì với cô ấy cả, em biết điều đó mà.
- Phải. Nhưng mối quan hệ giữa hai người vẫn loay hoay không dứt được. Và em biết, cô ấy yêu anh nhiều lắm.
Anh nhăn mặt tỏ ý bực mình.
- Anh không quan tâm.
- Nhưng em quan tâm. Nhìn cô ấy đau khổ, em thấy mình như mang tội nặng.
- Em đừng vớ vẩn. Tội lỗi gì? Cô ấy biết về em, biết về tình cảm của anh dành cho em nhưng cô ấy vẫn chấp nhận bước chân vào. Đó là do cô ấy quyết định, cô ấy đau khổ với ai chứ?
- Anh không thấy nói thế là tàn nhẫn sao?
- Không. Anh chỉ nhìn thẳng sự thật để nói thôi.
Sự thật? Cô mỉm cười chua chát. Sự thật là anh không muốn lựa chọn. Sự thật là cả cô và người con gái ấy đều đau khổ. Người ấy không đủ can đảm rời xa anh. Vì lý do gì? Chính cô cũng không hiểu nỗi. Chỉ biết là trong hai người, phải có một người ra đi. Và cô biết, người ở lại không thể là cô.
- Đúng là cô ấy đã quyết định thế, nhưng chính anh cũng đâu muốn tránh né chuyện này, phải không? Anh để việc yêu em và việc có cô ấy ở bên cạnh cùng đồng hành trong đời như một sự hiển nhiên. Anh có biết cảm giác của em và của cô ấy như thế nào chăng? Đã bao giờ anh bận lòng?
- Em khó chịu ư? Sao trước giờ em không nói?
- Nói để làm gì?
- Để anh biết.
- Anh biết rồi thì sao?
- Thì… thì… - anh ấp úng.
Cô nhìn anh, thất vọng. Cô quay ra biển, nuốt vội giọt nước mắt đang chực trào khỏi mi.
- Thôi anh, điều đó không còn quan trọng nữa. Em chỉ mong chuyện chúng mình đừng trở nên quá căng thẳng. Em không muốn đưa anh vào thế khó xử, phải lựa chọn hoặc tình yêu hoặc gia đình. Cứ coi như chưa từng xảy ra chuyện gì trong đêm đó cách đây năm năm. Hãy thử trở lại giây phút ấy, chúng mình đang là bạn thân và coi như em từ chối không nhận tiếng “yêu” của anh. Vậy nhé. Mình vẫn là bạn.
- Em thật lòng muốn thế sao ? - anh nức nở.
Cô mĩm cười dịu dàng. Đưa tay lau vệt nước mắt cho anh.
- Anh không thấy như thế là vẹn toàn à? Anh không mất em và anh lại có cô ấy. Ba mẹ anh chắc sẽ vui lắm. Ngoan nào - cô nói kiểu dỗ dành một đứa bé con, ráng sức làm cho giọng mình như đang bông đùa.
Anh kéo cô lại và ôm thật chặt.
- Anh không muốn. Cứ như bây giờ không được sao em? - anh nhìn thật sâu vào mắt cô và nhẹ giọng hỏi - như thế này, em không hạnh phúc ư?
Cô nhìn vào mắt anh. Mông lung quá. Xa xôi quá. Cô thấy một vật sáng trong đôi mắt ấy nhưng mỗi lúc cô đưa tay với thì nó lại tan ra. Cô bắt đầu tự hỏi, phải chăng vật ấy không hiện hữu và cô đang hoài công bắt ánh trăng trong bóng nước? Cô cúi đầu. Có những lúc người ta tự nhiên chẳng biết phải nói gì và im lặng là cách trả lời hay nhất. Anh rụt tay, vẻ ngạc nhiên vẻ đau đớn.
- Vậy là em đã dứt khoát. Em không cho anh được dự quyền quyết định phải không?
- Em không nói vậy. Mọi chuyện chưa hẳn đã hết. Em chỉ muốn anh hãy suy nghĩ về những điều em nói. Rồi mình liệu sau.
Cô đưa tay xắn lại tay áo sơ mi cho anh. Anh không bao giờ chịu cài nút , thích thả cho nó bay lùng thùng. Anh bảo cài nút thì nóng mà xắn lên thì anh không biết làm. Ban đầu vì bực mình thấy anh lôi thôi, cô mới làm giúp. Nhưng sau đó, nói sao anh cũng không chịu học, bảo cô làm đẹp hơn và anh thích được cô “chăm sóc” như thế. Lúc nghe anh lý sự, cô bật cười mà lòng thấy xao xuyến lạ. Rồi cứ mỗi lần hai đứa giận nhau, cái tay áo lại được lôi ra. Cô sẽ im lặng ngồi cẩn thận xếp từng lớp áo, vuốt phẳng phiu để có một đường gấp đẹp. Anh sẽ im lặng ngồi chăm chú ngắm cô. Giây phút ngắn ngủi ấy thường giúp hai người bình tĩnh hơn, sáng suốt hơn. Đó là nói thời gian đầu lúc mới nhận lời yêu anh, càng về sau, cô coi hành động đó như một thói quen. Một thói quen dễ chịu. Tay áo đã được kéo lên gọn gàng và đẹp mắt. Cô thở mạnh:
- Thôi, anh về khách sạn trước đi.
- Em không về ?
- Không. Em muốn được một lần nhìn theo dáng anh từ phía sau lưng.
- Thì bây giờ anh quay lưng lại. Em ngắm đi. Rồi thì… mình cùng về.
Cô vừa cười vừa đẩy.
- Anh lại thế. Không về em… giận à.
Anh gãi đầu, vừa cười vừa bước, chốc chốc quay đầu nhìn như chờ đợi xem cô có theo sau không. Cô phải xua tay dậm chân giả vờ dỗi thì anh mới thật sự quay lưng đi. Khi cái dáng cao cao ngang tàng của anh khuất vào bóng cây cọ phía xa kia, bên trên bãi cát trắng , cô mới thong thả đứng lên và đi ra biển. Cô đứng yên cho từng cơn sóng vỗ nhẹ vào chân như thoa như nắn, nhắm mắt lại cho làn gió mơn man trên da thịt như vuốt như ve. Cô chợt thấy lòng thanh thản. Thanh thản vì sau bao nhiêu năm cô đã gỡ được nút thắt trong lòng mình. Cô biết anh sẽ trở về, ngủ khì một giấc chẳng thèm bận tâm suy nghĩ câu chuyện vừa rồi. Anh sẽ cho rằng cô chỉ hù doạ để dày vò anh chốc lát thôi. Ừ, chắc anh cũng chỉ cảm thấy đau khổ trong chốc lát thôi, rồi anh sẽ quên nhanh. Nhanh như sự tồn tại của cô trong cuộc đời anh vậy. Mọi chuyện sẽ tốt đẹp thôi. Cô nghĩ. Mọi chuyện sẽ tốt đẹp thôi.
Cô đi thật nhanh ra hướng bến xe, cô cần cho anh thấy sự kiên quyết của mình, có lẽ anh sẽ giận sẽ trách nhưng… chưa bao giờ bước chân cô lại vang lên vui vẻ thế này!
(via october-kiss)
Vào ngày nào, tháng nào, năm nào đó, chúng ta lại sẽ gặp lại nhau, người hãy sống thật tốt nhé… Nhưng tiếc thay hai kẻ mong đợi phút giây trùng phùng rồi cũng đã yêu thương người khác. Để rồi đến lúc nào và ở một nơi nào đó họ gặp lại nhau, họ mới nhớ rằng ngày trước họ đã từng có với nhau một lời hẹn ước.
Khi chúng ta nói về một thời điểm và nơi chốn nào đó chúng ta thường nuôi hi vọng nhưng đồng thời cũng có chút tuyệt vọng. Nếu hôm nay có thể làm được thì cần gì phải đợi đến nơi nào và lúc nào?
Chẳng ai biết được đó là khi nào. Có khi đúng lúc nhưng lại không phải nơi, khi đúng nơi rồi lại sai thời điểm; có khi đúng lúc đúng nơi thì lại không hợp tâm trạng.
… Tiếc thay, tất cả các cuộc trùng phùng đều có mẫu số chung: tưởng tượng lúc nào cũng lấp lánh hơn thực tế.
- Lúc Nào Và Nơi Nào ( Trích Tuyển Tập Tản Văn Hay ) | Trương Tiểu Nhàn.
(via october-kiss)
. Cuộc đời vừa dài vừa ngắn: Ai yêu đời thì nó rất dài còn ai chán đời thì nó ngắn lắm.
. Em ơi cuộc đời dài lắm, cuộc đời chẳng thể đo đếm bằng những tháng năm ta tồn tại.
. Cuộc đời ngắn ngủi lắm, hãy yêu thương nhiều hơn, cho đi nhiều hơn, sống ý nghĩa hơn từng ngày.
. Cuộc đời ngắn ngủi và chúng ta không có đủ thời gian cho những con tim đồng cảm.
. Ta cứ tưởng cuộc đời dài lắm. cho tới khi đối diện cái chết ta mới biết nó thật ngắn ngủi?.
. Cuộc đời quá ngắn để mà cứ sống trong hối tiếc, vậy nên… hãy yêu thương người cư xử tốt với mình và cầu nguyện cho ai xử tệ với mình.
. Đời sống rất ngắn và không biết ngày mai sẽ có chuyện gì xảy ra. Sự sống thì không bền vững mà cái chết thì hiện diện khắp nơi.
.Cuộc đời con người thật ngắn ngủi, tại sao nhiều người không nhận ra và trân trọng bản thân, sống hữu ích và sẻ chia hơn.
. Nếu sống hoài không chết, tôi sẽ không đi học, mà chỉ cần tích lũy kiến thức từ cuộc sống. Tiếc là cuộc đời ngắn ngủi nên phải học để rút ngắn thời gian tích lũy.
. Cuộc đời quá ngắn ngủi để ta làm mọi thứ nhưng chính cuộc đời luôn cho ta cơ hội để yêu thương.
. Thời gian hữu hiệu của cuộc đời rất ngắn và có hạn; nhân vật dù vĩ đại đến đâu, những chí lớn và hoài bão hào hùng đến đâu, cũng chỉ có thể làm việc trong thời gian có hạn này.
. Nếu thời gian trôi quá nhanh và cuộc đời quá ngắn ngủi thì bạn không nên lãng phí thời gian để làm những điều vô bổ, những điều để rồi bạn sẽ phải hối tiếc.
. Hãy học hỏi các chuyên gia, vì cuộc đời rất ngắn, không đủ thời gian để ta tự biết hết mọi điều.. Nếu đã trải qua những vất vả trong cuộc đời, trải qua những sai lầm và mất mát, người ta sẽ thấm thía rằng cuộc đời rất ngắn và rất đáng phải sống hạnh phúc.
. Cuộc đời này mong manh lắm, bạn chỉ biết bạn sống như thế nào chứ không thể biết bạn sẽ chết như thế nào.
. Cuộc đời dài lắm và cũng ngắn ngủi lắm, nào ai biết được chuyện gì sẽ xảy ra.
. Thời gian dài hay ngắn? Giá trị đời người không được tính bằng thời gian ngắn hay dài, nhưng ở chỗ ta đã sử dụng nén bạc thời gian, sức khỏe, trí tuệ để phục vụ cuộc sống ra sao? Giá trị ở chỗ ta đã sử dụng thời gian như thế nào, có sinh nhiều ích lợi cho mình, cho người và cho đời hay không?. Luật cân bằng trong cuộc đời của một con người được phát biểu như sau: Tổng cộng của tất cả hạnh phúc trừ đi tổng cộng của tất cả đau khổ trong toàn bộ cuộc đời của một con người (của bất cứ ai) là bằng 0.
Cuộc Đời Dài Hay Ngắn | Nhiều Tác Giả.
(via october-kiss)
Có bao nhiêu người, rõ ràng chia tay những vẫn còn yêu?
Có bao nhiêu người, rõ ràng vẫn còn yêu, nhưng lại nói chia tay?
Có bao nhiêu người, rõ ràng là khổ sở, nhưng vẫn nở nụ cười nói rằng mình vẫn tốt lắm?
This is what I often say to my boyfriend and even myself. But I recently realized (or accepted) that it’s not true that how much you love someone is measured by how many loving actions you take. It’s not easy to understand. Actually I’m learning this :)